Tiếng động cơ xe máy gầm gừ yếu ớt, làn khói đen phả ra từ cái ống xả cũ nát chớp mắt đã tan biến vào màn mưa mù mịt. Chiếc xe này của Tam Tử vốn dĩ là hàng bãi chẳng biết đã qua tay bao nhiêu đời chủ, nếu không thì cũng chẳng có cái giá bèo bọt ba chữ số. Con đường nhỏ ven biển lúc này nhão nhoét bùn lầy. Phương Sâm Nham cắn răng chịu đựng những cú xóc nảy và cơn đau nhức dữ dội, vặn hết ga, ghì chặt ghi-đông, cố hết sức rạp sát người xuống. Nghe tiếng cót ca cót két phát ra từ chiếc xe cà tàng, trong lòng hắn không khỏi nơm nớp lo sợ nó sẽ rã thành đống sắt vụn ngay giây tiếp theo.
Nghe tiếng hò hét lờ mờ vọng tới xuyên qua màn mưa từ phía sau, khóe miệng Phương Sâm Nham nhếch lên nụ cười lạnh đầy châm chọc. Dù Hoa Sam Phi có ngu ngốc đến đâu thì giờ này hẳn cũng đã phát hiện ra tin dữ Tây Đệ đã ngỏm. Gã lúc này chắc chắn đang sốt ruột như kiến bò chảo lửa, tình cảnh tuyệt đối chẳng khá khẩm hơn hắn là bao. Cùng lắm thì hắn chết là cùng, dù sao Đại Tứ thúc và Tam Tử cũng đã chạy thoát trót lọt rồi. Còn Hoa Sam Phi trên có già dưới có trẻ, kẻ tàn bạo hung ác như Hắc Quỷ Đông một khi biết tin mất con ắt sẽ cần một chỗ để trút giận, tính mạng của Hoa Sam Phi và người nhà gã lúc này cũng ngàn cân treo sợi tóc chẳng kém.
Đám truy binh phía sau không ít, nhưng Phương Sâm Nham hiểu rõ đạo lý dục tốc bất đạt. Lũ tay chân đuổi theo phía sau đều đang dựa vào chút sức lực bộc phát nhất thời, chỉ cần kéo dài thời gian thì tự khắc sẽ đuối sức. Sau khi bị xóc nảy suốt gần mười phút, chỉ còn chưa tới mười mét nữa là hết con đường đất lầy lội này. Mặt đường bê tông bằng phẳng đã ở ngay trước mắt, Phương Sâm Nham thở phào một hơi dài, khóe môi khẽ nhếch lên. Chỉ cần phi lên đường bê tông, đám côn đồ đuổi theo bằng xe đạp và chạy bộ kia có mệt đứt hơi cũng đừng hòng bắt kịp. Chiếc xe máy này dẫu có tã đến đâu thì chí ít vẫn chạy nhanh hơn người.
Thế nhưng ngay lúc này, động cơ của chiếc xe máy tã qua tay không biết bao nhiêu đời chủ lại phát ra vài tiếng khục khặc như ông già ho lao, rồi tiếng nổ phành phạch bỗng nhiên tắt ngúm chẳng hề báo trước. Hai mắt Phương Sâm Nham trợn tròn, rõ ràng không dám tin vào cái kết kịch tính đến trớ trêu này. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Khi niềm hân hoan của Phương Sâm Nham lập tức tụt dốc không phanh thành nỗi sững sờ, thì đám tay chân vốn đã hết hy vọng phía sau lại sướng phát cuồng như trúng số độc đắc, vừa chửi bới vừa ùa tới.
Phương Sâm Nham không hề bực tức, hay nói đúng hơn là hắn căn bản chẳng có thời gian để mà bực. Hắn vứt toẹt chiếc xe máy sang một bên rồi sải bước lao nhanh về phía trước. Để đám truy binh phía sau phải kiêng dè, khẩu súng K54 đã bắn cạn sạch đạn vẫn được hắn nắm chặt trong tay.
Đến khi mấy tên tay chân hì hục đạp xe đuổi tới nơi, Phương Sâm Nham đã ôm bụng lảo đảo chạy thoát được hơn trăm mét trên mặt đường bê tông của Quốc lộ 703. Từng giọt máu tươi rỉ ra từ kẽ ngón tay, tạo thành một vệt máu rõ rệt trên mặt đất nơi hắn đi qua. Mục tiêu của hắn chính là một công trường xây dựng quy mô khá lớn ở ngay bên cạnh.
Công trường đó đang thi công một xưởng gia công, cả tòa nhà văn phòng lẫn xưởng sản xuất đều đã xây xong một nửa, có lẽ vì bão nên việc thi công bề mặt tường ngoài đang phải tạm dừng. Nơi đó địa hình phức tạp, dễ bề lẩn trốn, quan trọng hơn là đối với Phương Sâm Nham, ở đó còn có khả năng rất cao tìm thấy xe đạp hoặc xe máy để di chuyển. Do vậy, nó đương nhiên trở thành mục tiêu hàng đầu của hắn.Khi Phương Sâm Nham cắn răng nén cơn đau thấu xương, khó nhọc trèo qua được bức tường rào thì ba tên tay sai đạp xe trối chết cũng vừa vặn đuổi tới bên dưới. Nhìn thấy rõ mồn một vệt máu đỏ tươi lưu lại trên tường, bọn chúng càng thêm hưng phấn, chửi thề ầm ĩ, hiển nhiên đều cho rằng năm mươi vạn tiền thưởng đã nằm chắc trong tay. Phương Sâm Nham ôm bụng, lảo đảo vịn tường bước đi, rẽ vào một tòa nhà đang thi công dang dở. Mặc dù lúc này gần như đã bị dồn vào đường cùng, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định và hung ác. Suy tính chớp nhoáng, hắn thuận tay vứt khẩu súng ngắn K54 đã cạn sạch đạn xuống đất, rồi tiếp tục chạy trốn lên tầng trên.
Chẳng bao lâu sau, ba tên tay sai dưới trướng Hoa Sam Phi đã hùng hổ lao tới như lũ chó dại. Chúng nhanh chóng phát hiện ra khẩu súng bị vứt lại trên mặt đất. Mừng như bắt được vàng, cả bọn lập tức không còn chút e dè nào, điên cuồng đuổi riết lên lầu. Thế nhưng khi lên tới tầng hai, bọn chúng lại có phần khó xử. Ngay từ lối cầu thang tầng hai đã mở ra một hành lang dài dằng dặc, ít nhất cũng có đến hai, ba chục phòng làm việc, mà chúng lại chẳng tài nào xác định được Phương Sâm Nham hiện đang ở tầng nào. Nếu cả ba cùng ùa vào lục soát từng phòng ở tầng hai thì lối cầu thang sẽ không có ai canh chừng. Lỡ như Phương Sâm Nham đang trốn trên tầng ba, hắn hoàn toàn có thể nhân cơ hội này lẻn xuống tẩu thoát. Do đó, phương án an toàn và chắc chắn nhất là để một người ở lại chốt giữ cầu thang, hai người còn lại lần lượt lùng sục từng phòng ở mỗi tầng, như vậy mới đảm bảo không thể sai sót.
Mấu chốt của vấn đề nằm ở chỗ: Ai sẽ là người ở lại gác cầu thang!
Vốn dĩ đây là một việc vừa nhàn hạ vừa an toàn, nhưng đừng quên, Hoa Sam Phi đã treo thưởng cái mạng của Phương Sâm Nham tới tận năm mươi vạn! Mà tên này hiện tại không chỉ bị thương nặng, đến cả thứ vũ khí phòng thân duy nhất là khẩu súng cũng đã vứt bỏ. Vì vậy, trong mắt ba tên tay sai, chỉ cần tìm thấy hắn thì chẳng khác nào cúi xuống nhặt năm mươi vạn rơi trên đất! Trong tình cảnh này, thử hỏi có kẻ nào cam tâm tình nguyện ở lại để nhìn món tiền kếch xù kia tuột khỏi tay?
Ba tên đưa mắt nhìn nhau. Chúng dẫn trước được cũng chỉ nhờ may mắn vớ được mấy chiếc xe đạp, nếu còn dây dưa chậm trễ, đám người đang hộc tốc chạy bộ phía sau kiểu gì cũng đuổi kịp. Nếu còn do dự thì đừng nói là ăn thịt, e rằng đến một ngụm nước canh cũng chẳng hòng húp nổi! Thế là ba tên liếc nhau, một tên lập tức lên tiếng:
"Hồng Trung, mày lên tầng bốn, tao tầng ba, tầng hai Binh Tử mày lo! Bọn mình solo thì ngán đếch gì ai? Chẳng lẽ lại không xử nổi một thằng khốn sắp ngỏm? Ai nấy cứ dựa vào vận may đi, đằng sau còn bảy tám anh em đang đuổi tới, làm quái gì sợ nó chạy thoát?"



